Nếu chuyến đi Tuyên Quang giúp em biết thế nào là công tác kiểm định cầu ngoài hiện trường, thì chuyến công tác Quảng Ninh đầu tiên lại mở ra cho em một góc nhìn hoàn toàn khác về kết cấu cầu hiện đại.
Điểm đến của chuyến đi là cầu Bãi Cháy – một trong những cây cầu dây văng nổi bật của Việt Nam mà trước đây em chỉ được học qua giáo trình, bản vẽ và những hình ảnh trên Internet. Đứng từ bên ngoài, cây cầu mang vẻ đẹp rất đồ sộ, nhưng điều khiến em háo hức nhất lại là cơ hội được đi vào bên trong dầm hộp của cầu.
Đó là lần đầu tiên em bước vào không gian bên trong một kết cấu dầm hộp thép. Cảm giác đầu tiên là sự bất ngờ. Không gian bên trong hoàn toàn khác với những gì em tưởng tượng. Bên trong không chỉ là một khoảng rỗng, mà là cả một hệ thống kết cấu được tổ chức rất khoa học để phục vụ công tác kiểm tra, bảo trì và theo dõi tình trạng làm việc của cầu.
Đi dọc bên trong dầm hộp, em được tận mắt quan sát hệ thống vách ngăn, các bản tăng cường, đặc biệt là hệ thống ống chống chéo (cross bracing) liên kết giữa các bộ phận của kết cấu. Trước đây, khi học môn Kết cấu thép hay Cầu thép, em chỉ hình dung những thanh chống này qua hình vẽ trong tài liệu. Chỉ khi đứng ngay trước chúng, em mới hiểu rõ hơn vai trò của hệ thống chống chéo trong việc tăng độ cứng không gian, ổn định kết cấu và phân phối nội lực khi cầu chịu tải trọng từ phương tiện, gió và các tác động khác.
Một chi tiết khác khiến em rất ấn tượng là các bó cáp neo và hệ thống neo cáp bên trong cầu. Nhìn những bó cáp có đường kính lớn, được neo giữ bằng những cụm neo chắc chắn, em mới cảm nhận rõ hơn quy mô và sự phức tạp của kết cấu cầu dây văng. Mỗi sợi cáp đều mang một nhiệm vụ quan trọng trong việc truyền lực từ mặt cầu lên tháp cầu. Những kiến thức về lực kéo, ứng suất hay truyền tải trọng mà trước đây em học trên lớp, giờ đây hiện hữu ngay trước mắt.
Trong suốt quá trình di chuyển bên trong dầm hộp, các anh trong đoàn cũng chia sẻ rất nhiều kiến thức thực tế về công tác kiểm tra định kỳ, quan sát hiện trạng kết cấu, đánh giá các dấu hiệu bất thường như ăn mòn, nứt, thấm nước, tình trạng bu lông liên kết, hệ thống thoát nước và các vị trí cần theo dõi trong quá trình khai thác. Em nhận ra rằng, công việc của người kỹ sư kiểm định không chỉ đơn giản là đo đạc hay ghi chép số liệu, mà còn phải hiểu rõ nguyên lý làm việc của từng bộ phận trong kết cấu để đưa ra những đánh giá chính xác.
Điều em thích nhất trong chuyến đi không phải là được ngắm cây cầu từ bên ngoài, mà là được bước vào “bên trong” của công trình. Bởi chỉ khi đi vào dầm hộp, em mới thấy được những gì người sử dụng cầu không bao giờ nhìn thấy. Đó là cả một thế giới của thép, bản liên kết, sườn tăng cường, cáp neo và những chi tiết kỹ thuật được chế tạo với độ chính xác rất cao. Chính những bộ phận âm thầm ấy mới là nền tảng giúp cây cầu vận hành an toàn suốt nhiều năm.
Chuyến đi Quảng Ninh lần đầu không chỉ giúp em có thêm kiến thức về kết cấu cầu dây văng và cầu dầm hộp, mà còn khiến em hiểu rằng giữa lý thuyết và thực tế luôn có một khoảng cách. Chỉ khi trực tiếp quan sát, chạm vào kết cấu và lắng nghe những người có kinh nghiệm phân tích ngay tại hiện trường, em mới thực sự hiểu ý nghĩa của những gì mình đang học.
Đối với em, đây không đơn thuần là một chuyến công tác. Đó là lần đầu tiên em được “bước vào trái tim” của một cây cầu lớn, được nhìn thấy những kết cấu mà trước đây chỉ tồn tại trên bản vẽ. Chính trải nghiệm ấy càng thôi thúc em học tập nghiêm túc hơn, trau dồi kiến thức chuyên môn nhiều hơn, để một ngày nào đó có thể tự tin tham gia thiết kế, kiểm định và bảo vệ những công trình cầu mà hàng triệu người sẽ đi qua mỗi ngày.