Có những chuyến đi rồi sẽ qua đi, nhưng có những chuyến đi sẽ ở lại rất lâu trong ký ức. Với tôi, chuyến công tác Quảng Ninh lần thứ tư không chỉ đơn thuần là một chuyến kiểm định cầu, mà còn là dấu mốc khép lại năm học thứ hai và mở ra cánh cửa của năm học thứ ba – giai đoạn mà tôi biết mình phải trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn và xứng đáng hơn với nghề mình đã chọn.
Nếu những chuyến đi đầu tiên còn là sự bỡ ngỡ của một cậu sinh viên lần đầu bước ra công trường, thì ở lần thứ tư này, tôi đã không còn chỉ đứng nhìn. Tôi được trực tiếp tham gia vào nhiều công việc chuyên môn hơn, được cầm trên tay những thiết bị mà trước đây chỉ được học qua sách vở.
Trong suốt chuyến công tác, đoàn thực hiện kiểm định trên 8,5 cây cầu. Mỗi cây cầu là một kết cấu khác nhau, một điều kiện làm việc khác nhau và cũng là một bài học mới dành cho tôi.
Công việc chính của tôi là thí nghiệm bê tông. Tôi được sử dụng máy siêu âm bê tông để đánh giá chất lượng bên trong kết cấu, máy dò cốt thép để xác định vị trí và lớp bảo vệ của cốt thép, đồng thời sử dụng súng bật nảy nhằm kiểm tra cường độ bề mặt của bê tông. Được trực tiếp thao tác với các thiết bị này giúp tôi hiểu rằng những con số trong báo cáo không chỉ đơn thuần là dữ liệu, mà phía sau đó là sự cẩn trọng, chính xác và trách nhiệm của người thực hiện.
Bên cạnh công tác thí nghiệm, tôi tiếp tục đảm nhận nhiệm vụ bảo đảm an toàn giao thông trong suốt quá trình kiểm định. Đứng giữa dòng xe nối tiếp nhau không ngừng, quan sát từng phương tiện, ra hiệu để mọi người làm việc an toàn, tôi mới hiểu rằng một vị trí tưởng như đơn giản lại mang trách nhiệm rất lớn. Chỉ cần một phút thiếu tập trung cũng có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của cả đoàn và những người đang lưu thông trên cầu.
Nhưng điều mà chuyến đi này mang lại cho tôi không chỉ là những kỹ năng chuyên môn.
Tôi đã nhìn thấy rất rõ một điểm yếu của chính mình.
Đó là leo thang.
Trong công tác kiểm định cầu, việc leo thang để tiếp cận các vị trí trên cao gần như là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần đứng trước chiếc thang dựng sát thành cầu hay phải leo lên những vị trí cao, tôi đều cảm thấy sự thiếu tự tin của bản thân. Tôi nhận ra mình còn chần chừ, còn e ngại và chưa thật sự làm chủ được tâm lý.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là nỗi sợ độ cao. Nhưng rồi tôi hiểu, điều đáng sợ hơn không phải là chiếc thang, mà là việc để nỗi sợ ấy giới hạn bản thân.
Làm kỹ sư cầu đường không phải lúc nào cũng làm việc trên mặt đất bằng phẳng. Có những lúc phải leo lên đỉnh trụ cầu, có những khi phải tiếp cận những vị trí rất cao hoặc rất hẹp để kiểm tra kết cấu. Nếu muốn đi xa với nghề, tôi không thể mãi né tránh điểm yếu ấy.
Chuyến đi này đã giúp tôi nhận ra điều đó.
Điểm yếu không đáng xấu hổ.
Điều đáng xấu hổ là biết mình yếu nhưng không cố gắng thay đổi.
Vì thế, thay vì xem việc leo thang là nỗi sợ, tôi muốn coi đó là mục tiêu đầu tiên cần chinh phục trước khi bước vào năm học thứ ba. Tôi tin rằng, chỉ cần kiên trì rèn luyện, từng bước vượt qua giới hạn của bản thân, một ngày nào đó tôi sẽ có thể tự tin làm việc ở bất kỳ vị trí nào mà nghề nghiệp yêu cầu.
Khép lại chuyến công tác Quảng Ninh lần thứ tư cũng là lúc khép lại năm học thứ hai. Nhìn lại chặng đường vừa qua, tôi biết mình vẫn còn rất nhỏ bé trước những người đi trước. Tôi còn thiếu kinh nghiệm, còn nhiều kỹ năng cần học, còn nhiều điểm yếu cần khắc phục. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng mình đã tiến bộ hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên bước chân vào công trường.
Bước sang năm học thứ ba, tôi không chỉ mong mình học tốt hơn trên giảng đường, mà còn mong sẽ có thêm nhiều cơ hội được đi thực tế, được làm việc cùng các anh, được tiếp tục cầm trên tay những thiết bị kiểm định, được đứng trên những cây cầu mới và tích lũy thêm thật nhiều kinh nghiệm.
Con đường trở thành một kỹ sư cầu đường giỏi chắc chắn sẽ còn rất dài.
Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần luôn giữ tinh thần học hỏi, không ngại khó, không ngại sửa những điểm yếu của bản thân và luôn làm việc với tất cả trách nhiệm, tôi sẽ từng bước tiến gần hơn đến ước mơ ấy.
Cảm ơn chuyến đi Quảng Ninh lần thứ tư.
Cảm ơn vì đã cho tôi thêm kiến thức.
Cảm ơn vì đã cho tôi thêm trải nghiệm.
Và hơn hết, cảm ơn vì đã giúp tôi nhìn rõ chính mình.
Khép lại năm hai.
Sẵn sàng bước vào năm ba với một tâm thế mới, nhiều khát vọng hơn và quyết tâm trở thành một kỹ sư cầu đường mà tôi luôn mong muốn.