Có những chuyến đi giúp tôi học thêm kiến thức. Có những chuyến đi giúp tôi trưởng thành hơn. Nhưng chuyến công tác 4 ngày tại cầu Bãi Cháy là một kỷ niệm mà có lẽ sau này, khi đã trở thành một kỹ sư thực thụ, tôi vẫn sẽ luôn nhớ.
Trong suốt bốn ngày ấy, công việc của chúng tôi chỉ gắn liền với cầu Bãi Cháy. Mỗi ngày đều bắt đầu và kết thúc trên cây cầu dây văng nổi tiếng này. Ban ngày là những công việc kiểm tra, quan sát hiện trạng công trình, hỗ trợ các anh trong đoàn. Đến khi màn đêm buông xuống, công việc lại bước sang một giai đoạn khác.
Trong bốn ngày ấy, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những hạng mục kiểm định hay những thiết bị được sử dụng, mà là đêm thức trắng trên cầu Bãi Cháy.
Đó là đêm mà tôi cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của hai chữ trách nhiệm.
Khoảng 23 giờ, khi phần lớn thành phố Hạ Long đã dần yên tĩnh, đoàn chúng tôi bắt đầu ca làm việc. Đây là thời điểm lưu lượng phương tiện giảm hơn so với ban ngày, tạo điều kiện thuận lợi để triển khai công tác kiểm định mà vẫn bảo đảm giao thông thông suốt.
Nhiệm vụ của tôi trong đêm hôm đó là đảm bảo an toàn giao thông.
Đây không còn là lần đầu tiên tôi làm công việc này. Tính đến thời điểm ấy, đây đã là lần thứ tư tôi được giao nhiệm vụ đứng đảm bảo an toàn giao thông cho đoàn kiểm định. Những lần trước giúp tôi quen hơn với công việc, biết cách quan sát dòng xe, nhận biết các tình huống cần lưu ý và phối hợp với mọi người trong đoàn. Tuy nhiên, được thực hiện nhiệm vụ trên cầu Bãi Cháy vào một ca làm kéo dài suốt đêm vẫn là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Đứng trên cầu lúc gần nửa đêm, gió từ vịnh Hạ Long thổi liên tục, mang theo hơi nước mát lạnh. Phía dưới là mặt biển tối đen, xa xa là ánh đèn của thành phố phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Trên cầu, những chiếc xe tải, xe container, xe khách và xe con vẫn đều đặn lưu thông. Mỗi khi một đoàn xe trọng tải lớn đi qua, tôi có thể cảm nhận được những rung động rất nhẹ của kết cấu dưới chân mình. Là sinh viên ngành Cầu đường, cảm giác ấy khiến tôi càng ý thức rõ hơn về công việc mà đoàn đang thực hiện.
Nhiều người có thể nghĩ rằng đứng đảm bảo an toàn giao thông là một công việc đơn giản. Nhưng thực tế, đó là một mắt xích quan trọng trong cả quá trình kiểm định.
Người đứng đảm bảo an toàn phải luôn quan sát liên tục, theo dõi lưu lượng xe, cảnh báo khi có tình huống bất thường và phối hợp với các thành viên khác để khu vực làm việc luôn được an toàn. Chỉ cần một phút mất tập trung cũng có thể ảnh hưởng đến những người đang trực tiếp kiểm tra kết cấu cầu.
Chính vì vậy, trong suốt ca làm từ 23 giờ đến gần 4 giờ sáng, tôi gần như không rời mắt khỏi dòng phương tiện đang lưu thông.
Đó là một đêm không ngủ.
Đêm dài hơn tôi tưởng.
Càng về khuya, không khí càng lạnh, nhưng tinh thần của mọi người vẫn rất tập trung. Mỗi người một vị trí, một nhiệm vụ, phối hợp nhịp nhàng để công việc diễn ra đúng kế hoạch. Nhìn các anh miệt mài làm việc giữa đêm khuya, tôi càng thêm khâm phục những người làm nghề kiểm định cầu. Họ không quản thời gian, không ngại khó khăn, chỉ mong hoàn thành công việc một cách chính xác và an toàn nhất.
Khoảng gần 4 giờ sáng, những hạng mục cuối cùng cũng hoàn thành.
Bầu trời phía Đông bắt đầu chuyển màu. Bình minh dần xuất hiện sau một đêm dài thức trắng. Cảm giác lúc ấy rất khó diễn tả. Có chút mệt vì thiếu ngủ, nhưng cũng có một niềm vui rất đặc biệt khi cả đoàn đã hoàn thành công việc an toàn.
Thu dọn thiết bị xong, chúng tôi cùng nhau đi ăn sáng.
Sau nhiều giờ đứng trên cầu trong gió đêm, một bát bún nóng hay một tô phở đơn giản cũng trở nên ngon hơn bao giờ hết. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, nhắc lại những tình huống trong ca làm, kể những câu chuyện vui để xua tan sự mệt mỏi. Tiếng cười vang lên sau một đêm làm việc căng thẳng khiến bữa sáng ấy trở thành một kỷ niệm rất đẹp.
Buổi tối sau khi kết thúc công việc trong ngày, anh em trong đoàn lại ngồi quây quần bên nhau. Vài lon bia được mở ra sau một ngày làm việc vất vả. Mọi người cùng nâng ly, chia sẻ về công việc, kể những câu chuyện nghề, những chuyến công tác trước đây và cả những câu chuyện rất đời thường. Là người nhỏ tuổi nhất đoàn, tôi chủ yếu ngồi lắng nghe. Nhưng chính những cuộc trò chuyện ấy giúp tôi hiểu hơn về các anh, về tình đồng nghiệp và về sự gắn kết của những người cùng làm một nghề.
Bốn ngày trên cầu Bãi Cháy trôi qua không quá dài, nhưng đủ để mang lại cho tôi rất nhiều bài học.
Tôi học được thêm về công tác kiểm định cầu.
Tôi hiểu rõ hơn vai trò của việc đảm bảo an toàn giao thông trong quá trình thi công và kiểm định.
Tôi cảm nhận được tinh thần trách nhiệm, sự chuyên nghiệp và tính kỷ luật của những người kỹ sư.
Quan trọng hơn cả, tôi hiểu rằng đằng sau một công trình an toàn là rất nhiều con người đang âm thầm làm việc, kể cả khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ.
Đối với tôi, bốn ngày làm việc trên cầu Bãi Cháy không chỉ là một chuyến công tác, mà còn là bốn ngày của trải nghiệm, của sự học hỏi và của những kỷ niệm sẽ còn theo tôi rất lâu trên con đường trở thành một kỹ sư cầu đường.