Mỗi chuyến công tác đều để lại cho tôi một bài học riêng, nhưng chuyến đi Quảng Ninh thực hiện công tác kiểm định 15 cây cầu có lẽ là chuyến đi khiến tôi trưởng thành hơn cả.
Đây không chỉ là một chuyến đi để kiểm định công trình, mà còn là chuyến đi giúp tôi vượt qua một giới hạn của chính mình.
Là một sinh viên ngành Kỹ thuật xây dựng công trình giao thông, chuyên ngành Cầu, tôi đã nhiều lần được học về quy trình kiểm định cầu, về các phương pháp tiếp cận kết cấu để quan sát, đánh giá và ghi nhận hiện trạng công trình. Tuy nhiên, giữa lý thuyết và thực tế luôn tồn tại một khoảng cách rất lớn. Chỉ khi trực tiếp tham gia cùng các anh trong đoàn, tôi mới hiểu rằng để có được những số liệu chính xác và những đánh giá khách quan, người kỹ sư đôi khi phải làm việc ở những vị trí rất khó tiếp cận, đòi hỏi sự cẩn trọng, bản lĩnh và tuyệt đối tuân thủ các quy định về an toàn lao động.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của chuyến đi chính là lần đầu tiên tôi phải leo một chiếc thang cao khoảng 8 mét để tiếp cận kết cấu cầu.
Đứng dưới chân thang, nhìn lên khoảng không phía trên, tôi thực sự cảm thấy hồi hộp. Đó là chiếc thang cao nhất tôi từng leo trong suốt quá trình học tập và thực tập. Trong đầu xuất hiện rất nhiều suy nghĩ: nếu mình trượt chân thì sao, nếu không leo lên được thì sao, nếu mình làm ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn thì sao.
Có lẽ sự lo lắng ấy hiện rõ trên khuôn mặt tôi.
Nhưng điều khiến tôi cảm thấy yên tâm nhất là các anh không hề tạo áp lực. Anh Duân, Anh Hữu, Anh Nam Con, Anh Chế và Anh Nam Béo liên tục động viên tôi. Các anh hướng dẫn cách giữ thăng bằng, nhắc tôi luôn duy trì ba điểm tiếp xúc khi leo, bám chắc từng bậc thang và tuyệt đối không được vội vàng. Có anh đứng phía dưới quan sát, có anh đã ở phía trên chờ sẵn để hỗ trợ khi cần.
Những lời động viên ấy giúp tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu từng bước leo lên. Mỗi bậc thang đều là một thử thách. Khi lên đến vị trí làm việc, nhìn xuống phía dưới, tôi mới nhận ra rằng điều khó vượt qua nhất không phải là độ cao của chiếc thang, mà chính là nỗi sợ trong bản thân mình.
Khoảnh khắc ấy, tôi không còn cảm thấy mình vừa leo được một chiếc thang cao 8 mét. Tôi cảm thấy mình vừa bước thêm một bước trên con đường trở thành một kỹ sư cầu đường.
Sau khi tiếp cận được kết cấu cầu, tôi có cơ hội quan sát trực tiếp những bộ phận chịu lực mà bình thường người đi trên cầu sẽ không bao giờ nhìn thấy. Mỗi cây cầu trong số 15 cây cầu đều có đặc điểm kết cấu, tuổi khai thác và hiện trạng khác nhau. Tôi được theo dõi quá trình kiểm tra các cấu kiện chịu lực, quan sát bề mặt bê tông, các vết nứt, hiện tượng bong bật, thấm nước, gối cầu, khe co giãn và nhiều hạng mục quan trọng khác.
Điều khiến tôi ấn tượng không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là cách các anh làm việc. Mỗi thao tác đều được thực hiện cẩn thận, đúng quy trình. Mỗi nhận xét về hiện trạng công trình đều dựa trên quan sát thực tế, số liệu đo đạc và kinh nghiệm nhiều năm trong nghề. Qua đó, tôi hiểu rằng công tác kiểm định không đơn thuần là ghi nhận hiện trạng, mà còn đòi hỏi khả năng phân tích, đánh giá và đưa ra những nhận định chính xác về mức độ làm việc của kết cấu.
Suốt chuyến đi, tôi cũng nhận ra một điều rất đặc biệt. Những người kỹ sư kiểm định cầu không chỉ làm việc với bản vẽ hay thiết bị đo đạc. Họ còn phải đối mặt với nhiều điều kiện làm việc khắc nghiệt: leo cao, tiếp cận những vị trí chật hẹp, làm việc dưới thời tiết nắng nóng hoặc mưa gió. Nhưng trên tất cả, mọi người luôn giữ sự tập trung và tinh thần trách nhiệm, bởi phía sau mỗi kết quả kiểm định là sự an toàn của hàng nghìn, hàng triệu người lưu thông trên công trình mỗi ngày.
Đối với tôi, chuyến đi Quảng Ninh lần này không chỉ mang lại những kiến thức thực tế quý giá mà còn giúp tôi thay đổi rất nhiều về suy nghĩ. Tôi hiểu rằng để trở thành một kỹ sư giỏi, kiến thức trên giảng đường là chưa đủ. Điều quan trọng hơn là phải có bản lĩnh, tinh thần học hỏi và sự sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân.
Tôi cũng sẽ luôn nhớ những lời động viên của Anh Duân, Anh Hữu, Anh Nam Con, Anh Chế và Anh Nam Béo. Có thể với các anh, đó chỉ là những lời nói rất bình thường, nhưng đối với tôi, đó là nguồn động lực lớn giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi trong lần đầu tiên phải làm việc ở độ cao như vậy.
Chuyến đi kiểm định 15 cây cầu tại Quảng Ninh đã khép lại, nhưng những bài học mà tôi nhận được sẽ còn theo tôi rất lâu. Sau chuyến đi ấy, tôi hiểu rằng trên con đường trở thành một kỹ sư cầu đường sẽ còn rất nhiều thử thách phía trước. Và tôi tin rằng, chỉ cần luôn giữ tinh thần cầu thị, không ngừng học hỏi và dám đối mặt với những thử thách mới, tôi sẽ từng bước trưởng thành để xứng đáng với nghề mà mình đã lựa chọn.