GỬI ĐẾN ĐẠI GIA ĐÌNH CÔNG TY – NHỮNG NGƯỜI ĐÃ THAY ĐỔI MỘT CẬU SINH VIÊN
Kính gửi Ban lãnh đạo cùng toàn thể các thầy cô, anh chị trong công ty!
Có lẽ đây là lần đầu tiên em ngồi xuống để viết một bức thư dài như thế này. Em đã suy nghĩ rất nhiều, bởi có những điều nếu chỉ nói bằng một câu “Em cảm ơn mọi người” thì thật sự không đủ để diễn tả hết những gì em đang cảm nhận.
Em vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên bước chân vào công ty.
Một cậu sinh viên năm hai của Trường Đại học Giao thông Vận tải, mang theo rất nhiều sự háo hức nhưng cũng đầy lo lắng. Mọi thứ trước mắt em đều quá mới mẻ. Văn phòng mới, con người mới, công việc mới. Em ngồi lặng lẽ ở một góc, nhìn mọi người ai cũng bận rộn với bản vẽ, hồ sơ, công trình, những cuộc họp và những câu chuyện chuyên môn mà em gần như không hiểu gì.
Có những lúc em chỉ biết ngồi nhìn màn hình máy tính, tự hỏi mình nên bắt đầu từ đâu. Em không biết phải làm gì, không biết mình có thể giúp được gì cho mọi người, càng không biết liệu mình có phù hợp với ngành này hay không.
Em đã từng nghĩ, có lẽ mình chỉ là một cậu sinh viên đến thực tập, rồi vài tháng nữa sẽ rời đi mà chẳng để lại điều gì đặc biệt.
Nhưng em đã sai.
Điều đặc biệt nhất em nhận được không phải là một kỹ năng mới, không phải là một chứng chỉ hay một bản báo cáo thực tập đẹp, mà chính là những con người em gặp ở nơi đây.
Chính mọi người đã khiến em thay đổi.
Chính mọi người đã khiến em hiểu rằng ngành Cầu đường không chỉ là những bản vẽ, những phép tính hay những con số khô khan. Đằng sau mỗi cây cầu là tâm huyết, trách nhiệm và cả niềm tự hào của những người kỹ sư.
Đầu tiên, em xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Thầy Hưng, Thầy Hải, Cô Nhung, Anh Hiệp và Anh Tùng.
Em biết để một sinh viên như em có cơ hội được bước chân vào môi trường làm việc thực tế là điều không hề dễ dàng. Chính sự tin tưởng của các thầy cô và anh đã mở ra cho em một cánh cửa mới. Một cánh cửa giúp em nhìn thấy nghề nghiệp của mình rõ ràng hơn, được tiếp xúc với thực tế nhiều hơn và được học những điều mà trên giảng đường không thể nào truyền tải hết.
Có thể đối với mọi người, việc nhận thêm một sinh viên thực tập là điều bình thường. Nhưng với em, đó là một cơ hội vô cùng quý giá. Em sẽ luôn biết ơn vì điều đó.
Em cũng xin cảm ơn Anh Thiện – Trưởng phòng KSTK Cầu.
Anh không chỉ quản lý công việc mà còn luôn quan tâm đến những người trẻ như em. Qua cách anh làm việc, em học được sự cẩn thận, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của một người kỹ sư. Mỗi lần được nghe anh góp ý hay chia sẻ kinh nghiệm, em đều thấy mình học thêm được rất nhiều điều.
Tiếp theo, em muốn gửi lời cảm ơn đến Anh Duân, Anh Chế, Anh Tuấn và Anh Hữu.
Nếu có ai hỏi em ai là những người đặt những viên gạch đầu tiên trên con đường nghề nghiệp của mình, em sẽ không ngần ngại nhắc đến tên các anh.
Em vẫn nhớ ngày đầu tiên mở AutoCAD. Khi đó em còn chẳng biết viết lệnh LINE như thế nào, cũng không hiểu vì sao mọi người có thể thao tác nhanh đến vậy.
Các anh chưa bao giờ chê em chậm hay ngại chỉ bảo. Các anh hướng dẫn em từng lệnh, từng thao tác, từng cách đọc bản vẽ. Có những lỗi em hỏi đi hỏi lại nhiều lần, các anh vẫn kiên nhẫn giải thích.
Đến hôm nay, em đã có thể tự tin hơn khi sử dụng AutoCAD, biết chỉnh sửa bản vẽ, biết bóc tách khối lượng. Có thể em vẫn còn rất nhiều điều chưa biết, nhưng em hiểu rằng nếu không có sự tận tình của các anh thì em sẽ không thể tiến bộ nhanh như vậy.
Em xin cảm ơn Anh Nam Con, Anh Nam Béo, Anh Thanh, Anh Trường và Anh Long An.
Các anh đã cho em những bài học mà chắc có lẽ em sẽ nhớ suốt đời.
Lần đầu tiên được cầm thiết bị đo cường độ bê tông.
Lần đầu tiên được siêu âm bê tông.
Lần đầu tiên được đứng trên một cây cầu với tư cách là một người đang học nghề.
Những kiến thức ấy không chỉ giúp em hiểu hơn về công việc kiểm định, mà còn giúp em nhận ra rằng mỗi con số, mỗi kết quả đo đều gắn với sự an toàn của biết bao con người. Làm kỹ sư không chỉ là làm đúng quy trình, mà còn là mang trên vai một trách nhiệm rất lớn.
Đó là điều mà em sẽ luôn ghi nhớ.
Đặc biệt, em muốn dành một phần rất riêng để nói về Chị Vân Anh và Chị Yến Linh.
Có lẽ hai chị không biết rằng mình đã ảnh hưởng đến em nhiều đến thế.
Không phải vì hai chị dạy em một phần mềm hay một kỹ năng cụ thể.
Mà vì hai chị đã truyền cho em một điều còn quý giá hơn rất nhiều.
Đó là niềm yêu nghề.
Nhìn cách hai chị làm việc, cách hai chị luôn nghiêm túc với từng công việc nhỏ, cách hai chị không ngừng học hỏi và cố gắng, em tự hỏi bản thân mình đã thực sự cố gắng chưa.
Chính từ đó em bắt đầu thay đổi.
Em không còn đến công ty chỉ để điểm danh rồi chờ hết giờ.
Em bắt đầu chủ động hỏi nhiều hơn.
Muốn học nhiều hơn.
Muốn biết nhiều hơn.
Muốn được đi công trình.
Muốn được làm việc.
Muốn trở thành một kỹ sư thực thụ.
Nếu trước đây em học ngành này vì nghĩ đó là lựa chọn phù hợp, thì hôm nay em học vì em thật sự yêu nó.
Và em tin rằng hai chị là một trong những người đã gieo vào em tình yêu ấy.
Em cũng xin cảm ơn Anh Định – người anh, người tiền bối gần gũi nhất của em trong công ty.
Hai anh em gặp nhau từ chuyến công tác Tuyên Quang.
Đó có lẽ sẽ luôn là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của quãng đời sinh viên.
Lần đầu tiên em được tham gia kiểm định 11 cây cầu.
Lần đầu tiên được đo võng tĩnh cầu.
Lần đầu tiên được bôi mỡ gối cầu.
Lần đầu tiên được tham gia đảm bảo an toàn giao thông.
Mỗi ngày đều là một trải nghiệm mới.
Mỗi cây cầu đều mang đến cho em thêm một bài học.
Cảm ơn anh vì đã luôn hướng dẫn, chia sẻ kinh nghiệm, chỉ cho em những điều mà sách vở không bao giờ có thể dạy được.
Em cũng xin gửi lời cảm ơn đến Anh Lợi và Anh Giang trong chuyến công tác Quảng Ninh.
Mỗi chuyến đi cùng các anh đều giúp em trưởng thành thêm một chút. Em học được cách quan sát công trình, cách phối hợp trong công việc, cách xử lý tình huống và hơn hết là tinh thần trách nhiệm của một người kỹ sư đối với từng hạng mục mình phụ trách.
Nhìn lại quãng thời gian vừa qua, em mới nhận ra rằng mình đã thay đổi rất nhiều.
Từ một cậu sinh viên nhút nhát, chỉ biết ngồi nhìn mọi người làm việc.
Đến hôm nay, em đã dám hỏi, dám làm, dám nhận việc và cũng dám nhận trách nhiệm.
Có lẽ em vẫn còn rất nhỏ bé so với các anh chị.
Kiến thức của em vẫn còn ít.
Kinh nghiệm của em gần như chưa có.
Em vẫn sẽ còn mắc lỗi.
Vẫn sẽ còn phải hỏi rất nhiều.
Nhưng điều em có là sự biết ơn và mong muốn được học hỏi.
Em thật sự cảm thấy may mắn khi được thực tập tại công ty.
May mắn vì được gặp những người lãnh đạo luôn tạo điều kiện cho thế hệ trẻ.
May mắn vì được gặp những người anh sẵn sàng cầm tay chỉ việc.
May mắn vì được gặp những người chị truyền cảm hứng để em yêu nghề hơn mỗi ngày.
Và may mắn vì được trở thành một phần của tập thể này.
Chặng đường thực tập của em vẫn còn tiếp tục.
Em biết phía trước vẫn còn rất nhiều điều phải học.
Em mong rằng trong khoảng thời gian còn lại, em sẽ tiếp tục được các thầy cô và anh chị chỉ bảo, góp ý và hướng dẫn để em có thể hoàn thiện bản thân hơn từng ngày.
Em hứa sẽ luôn giữ tinh thần cầu thị, không ngại khó, không ngại hỏi và luôn cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng mà mọi người đã dành cho em.
Cuối cùng, em xin kính chúc Thầy Hưng, Thầy Hải, Cô Nhung, Anh Hiệp, Anh Tùng cùng toàn thể các anh chị trong công ty luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công.
Chúc công ty ngày càng phát triển, có thêm thật nhiều công trình ý nghĩa và tiếp tục là nơi đào tạo, dìu dắt những thế hệ kỹ sư trẻ như em.
Cảm ơn mọi người vì đã không chỉ dạy em làm nghề, mà còn giúp em tìm thấy tình yêu với nghề.
Đối với em, đây không chỉ là nơi thực tập, mà còn là nơi đã thay đổi cách em nhìn về tương lai của chính mình.
Em xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người!
Đào Minh Phúc